Bữa ăn sáng đến trường

Tuyết Anh, 19/9/2011

Những ngày đầu mới đi làm dự án, mỗi chuyến công tác của mình thường chỉ dừng lại ở thành phố. Trong số các thầy cô giáo trường cao đẳng sư phạm, rất nhiều thầy cô có cuộc sống rất ổn, thậm chí có nơi mình đến, 30% số thầy cô đi làm bằng xe ô tô. Có nơi thì thầy cô giáo có phong trào mua nhà ở Hà Nội, có đến 20% số thầy cô (tất nhiên trong số đó những người giữ chức vụ quản lý chiếm phần trăm khá lớn) có nhà ở Hà Nội. Đấy là thực trạng ở một đôi tỉnh miền Bắc mà mình hay đến. Vào miền Trung, sự khác biệt cảm thấy rất rõ. Nói chung, cuộc sống các thầy cô giáo khiêm tốn hơn đáng kể.

Lâu nay, mình không muốn dừng lại ở các thành phố lớn. Mỗi chuyến công tác, mình thường kết hợp cả vùng trung tâm và các vùng xa xôi, miền núi, đi về trường học để cảm nhận bầu không khí ở những khu vực đó. Hồi tháng 8 mình đã đi huyện Phú Lương, Đại Từ (Thái Nguyên) và thành phố Hạ Long (Quảng Ninh). Vì không có ấn tượng gì đặc biệt ngoài chuyện cơ sở vật chất các trường rất khá, trường THCS Bãi Cháy thì phải dùng từ “hoành tráng” để mô tả mới đúng, nên mình chẳng viết gì. Nhưng chuyến này thì mình muốn viết quá.

Chuyến đi này của mình khá dài, đến 4 điểm. 2 ngày đầu mình đi huyện Nam Đàn và Anh Sơn ở Nghệ An, rồi sau đó đến huyện Đức Phổ và Ba Tơ ở Quảng Ngãi. Định chẳng viết gì nhưng tối qua chị bạn mình, người cũng đang làm quản lý một dự án giáo dục hòa nhập của tổ chức Save Children gọi điện than van “chị thấy tâm trạng down quá”, làm mình không thể không viết. Chị buồn không phải vì chuyện riêng tư hay công việc, mà vì cảm thấy bất lực trước biết bao cảnh đời nghèo khổ mà các dự án như của chị ấy hay của mình hầu như chẳng giúp được gì. Trước hết, các dự án thường không hỗ trợ tiền trực tiếp, mà nếu có quy đổi thành tiền thì cũng chỉ như những giọt muối bỏ bể.

Mình cũng cùng một tâm trạng như vậy. Những điều vui vẻ đáng nhớ hẳn nhiên là có. Suốt chuyến công tác, mình đã được ngắm bao nơi cảnh đẹp như tranh. Đó là những đoạn sông Lam uốn mình như dải lụa, những cánh đồng lúa đang mẩy hạt, vẫn còn xanh hay chớm vàng, đoạn đường gần thị trấn Ba Tơ với rừng thông hai bên, chẳng khác gì đường đi Đà Lạt, con sông Re hiền hòa chảy qua thị trấn Ba Tơ, mấy cây vạn tuế cao khoảng hơn 2m, to cả người ôm, đang trổ một bông hoa to kỳ lạ trong khuôn viên Bảo tàng cách mạng Ba Tơ. Rồi mình được nếm món cá niên đặc sản sông Re vừa đắng mà lại ngọt, có tác dụng chữa bệnh…

Dù vậy, mình vẫn thấy buồn và xót xa. Những nơi trường học mình đến ở vùng xa, cơ sở vật chất không đến nỗi nào, tất cả mọi nơi đều đã được xây 2 tầng, nhưng bàn ghế cũ kỹ, thiết bị hạn chế, học sinh dù mắt sáng nhưng thấp bé, còi cọc, da dẻ đen đủi. Bọn mình không đến thăm trường Hùng Sơn ở huyện Anh Sơn được do những ngày trước đó trời mưa, nước sông dâng cao, trường bị cô lập. Còn trường học THCS Phúc Sơn, trung tâm huyện Anh Sơn, nơi mình đến có 15 học sinh nhà nghèo, ở xa, nhà trường tìm mọi cách để hỗ trợ các em bữa sáng trong suốt ba tháng mùa đông. Tạm tính mỗi em mỗi ngày được bữa sáng khoảng 10.000 thì nhà trường cần khoản tiền tương đương 12-15 triệu cho năm nay. Với một trường nhỏ, số tiền đó chẳng dễ dàng gì, các thầy cô phải tìm mọi cách, thậm chí san sẻ cả phần lương ít ỏi của mình cho các em. Không làm được gì nhiều, mình cũng xin góp một phần thật nhỏ vào quỹ đó. Niềm vui nho nhỏ mình có được là các tiết học mình dự ở vùng đồng bằng đều rất vui vẻ, học sinh mắt sáng như sao, giơ tay ào ào, vui vẻ hơn khối giờ mình dạy khi xưa, khi có những học sinh cứ lỳ ra, mình cố cách gì cũng chẳng khiến được các em mở miệng. Rồi một cô giáo vận dụng Sơ đồ tư duy một cách rất sáng tạo trong giờ dạy về nhiễm sắc thể.

Ngày cuối cùng ở thị trấn Ba Tơ, mình đi thăm trường THCS Ba Vì, một địa danh cách Ba Tơ 20km. Lớp học 30 em thì tới 20 em là học sinh người dân tộc. Nhiều khi nhìn rất khó phân biệt vì các em hầu như không khác người Kinh bao nhiêu. Mình dự tiết Toán lớp 8. Thầy giáo đã có thâm niên hơn 10 năm giảng dạy, dạy rất vững vàng, nhưng thực sự chỉ ít em theo được. Mình cứ bị ám ảnh và buồn, những bài toán vận dụng hằng đẳng thức để phân tích đa thức thành nhân tử chẳng hề đơn giản, mà hơn tất cả là để làm gì, tại sao các em phải học những thứ mà gần như chắc chắn là các em sẽ không áp dụng trong tương lai. Niềm an ủi là khi mình hỏi han một vài em lớp 6, các em đều nói rằng các em thích đi học hơn ở nhà vì ở nhà buồn lắm.

Nói thêm, đầu tư giáo dục ở đây khá lớn. Học sinh đi học không những không phải đóng góp bất cứ một khoản nào mà còn được phát vở đầu năm và được mượn sách. Ở đây, mục tiêu trước hết là giữ vững sỹ số, vì khi lớn một chút (cuối cấp II, sang cấp III), rất nhiều em sẽ bỏ học để đi làm các công việc chân tay kiếm được tiền ngay như đi vào Đắc Lắc hái cà phê, đi trồng cây keo…

Khoảng cách giàu nghèo đã và đang tăng lên thật đáng sợ. Những người dân tộc dường như bị gạt ra ngoài lề của sự phát triển. Nghệ An là một tỉnh nghèo nhưng tinh thần hiếu học rất cao. Thầy Vinh, trưởng phòng GD-ĐT Anh Sơn nơi mình đến là tác giả của phong trào “Tiếng trống học bài”. Cứ 7h tối và 5h sáng sẽ có hồi trống giục giã các em ngồi vào bàn học. Do phần lớn thanh niên đã bỏ làng đi làm ăn xa nên việc đánh trống được giao cho một cụ nào đó. Cùng với chiếc trống, cụ đó còn được phát cả áo bông để đảm bảo sức khỏe trong mùa đông. Phong trào đó đã lan rộng khắp huyện Anh Sơn, góp phần rất nhiều vào việc nâng cao sự quan tâm của gia đình đến việc học của con cái. Còn ở đây, tại Ba Tơ, người dân tộc chưa hiểu rõ tầm quan trọng của việc học. Một phần, cũng có lẽ vì nội dung học chưa được thiết kế phù hợp với tính chất vùng miền. Việc học phổ thông được bao cấp, nhưng nếu các em đi học xa thì gia đình cũng sẽ chẳng có điều kiện chu cấp. Thất học, nghèo khổ. Nghèo khổ, thất học. Cái vòng luẩn quẩn muôn đời.

Buổi sáng, khi đi ngang qua chiếc chợ duy nhất họp ngay trên đường quốc lộ giữa thị trấn, mình nhìn thấy một số người phụ nữ dân tộc ngồi bán vài cái măng, mấy bó dây lang, dáng lầm lũi, nhọc nhằn, đôi mắt thật buồn. Mặc dù mỗi lần đi về huyện mình luôn mặc kiểu quần đen áo sơ mi trắng hết sức giản dị (hai chiếc áo đã cũ, mình mua/may cách đây tới 3-4 năm, kiểu thời trang mà nếu một số cô bạn mình nhìn thấy sẽ cười sằng sặc bảo mình giống cô Thắm), mình vẫn tự thấy bản thân thật lạc lõng và vô duyên. Muốn ghi lại khung hình một người phụ nữ dân tộc mà không dám, sợ rằng mình sẽ là nhẫn tâm nếu cứ chĩa ống kính vào họ.

Buồn. Giá có thể nhắm mắt trước tất cả những việc đó. Đã làm thân đà điểu rồi mà nhiều khi còn cứ ti hí làm gì cho khổ. Nếu có một điều ước, mình ước cái biệt thự [nghe nói] là của bác Nông này được đem ra bán đấu giá, số tiền thu được dành đầu tư cho giáo dục Ba Tơ hay đầu tư nâng cao đời sống người dân ở đây, chắc sẽ có nhiều đôi mắt bớt buồn vời vợi giữa khung cảnh đẹp như tranh nơi này.

Viết thêm: Mình còn đang cân nhắc có nên viết một bài với tiêu đề “Bữa sáng đến trường” để kêu gọi mọi người ủng hộ tiền ăn sáng trong mùa đông cho các em học sinh trường THCS Phúc Sơn, huyện Anh Sơn thì chỉ vài tiếng sau khi đưa bài lên đã có một cô bạn gửi tin nhắn nói sẽ ủng hộ các em 2 triệu. Ôi mình sung sướng quá. Cảm ơn bạn đã chia sẻ. Mình chưa quyết định có viết bài chính thức hay không, vì trên thực tế thì nơi đó không đến mức nghèo như rất nhiều nơi cần sự giúp đỡ hơn,  nhưng mọi sự đóng góp đều được trân trọng và sẽ được mình chuyển thẳng về trường. Và như mình luôn tâm niệm, không nhất thiết phải nhiều, mỗi người một giọt nước sẽ làm thành cốc nước.

Nguồn: http://vn.360plus.yahoo.com/tuyetanhd

“Gian khổ để giành phần ai”?

Hạnh Nguyên, 5/5/2011

6h chiều 29/4, trong khi mọi người lục tục chuẩn bị đi chơi dịp lễ, 4 anh em gồm: Trường Giang (trưởng đoàn), Quyên Summer, sinh viên Nhượng và em Huệ bung biêng trên chuyến xe khách mang hàng đến Lai Châu. Khoảng 1 tấn hàng do chúng tôi chuyển lên xe khách trước đó vài ngày đã được các chiến sĩ Bộ chỉ huy Biên Phòng tỉnh LC xếp gọn gàng trên xe chở hàng để chở đến xã Pa Tần, huyện Sìn Hồ.  

7h sáng 30/4, đoàn đến LC. 7 người (gồm 4 thành viên của đoàn và 3 chiến sĩ của Bộ chỉ huy BP) tỉnh nhét vào chiếc U oát 5 chỗ. Xe hàng chở gồm gần 1 tấn quần áo, 520kg gạo, 26kg muối, 12kg mì chính bám đuôi con U oát cùng thẳng tiến từ trung tâm LC đến Pa Tần. Đoạn đường gần 100km nhảy tưng tưng khiến các thành viên phải bíu lấy áo nhau, cấu vào vai nhau cho khỏi văng ra cửa xe. Hai lần, con U oát cà tàng nổi chứng: Một lần hỏng máy, một lần hỏng lốp dọc đường khiến bác tài vã cả mồ hôi gáy.

Trưa, đoàn đến Bản Pho1- cách đồn Pa Tần khoảng gần 10km. Đoàn chọn đây là nơi hạ hàng vì lãnh đạo Đồn biên Phòng Pa Tần cho biết, cách đó khoảng 5km, cả quả đồi sạt lở ngay trên con đường bám núi ngoằn ngoèo, bùn ngập gối, máy ủi máy xúc làm việc cật lực nhưng chỉ có xe máy mới len lỏi leo lên được. Hoặc cùng lắm là… đi bộ.

Một nửa quần áo trẻ em được phân loại trước đó giao cho cô hiệu phó bản Pho1 chịu trách nhiệm phát cho học sinh sau kì nghỉ lễ. Số còn lại được mở ra phát tại chỗ cho bà con trong bản. Ngoài ra, 26 hộ đã có danh sách từ trước được nhận mỗi người 20kg gạo, nửa kg mì chính và 1kg muối, cùng bánh, kẹo… do đoàn mang lên. Ai đến nhận, sẽ kí nhận vào danh sách hoặc điểm chỉ.

Đầu giờ chiều cùng ngày, các thành viên của đoàn phải gửi xe U oát và xe hàng tại Bản Pho1, bên kia dốc sạt lở, đi bộ qua dốc và ngồi nhờ xe máy về đồn. Trên đường đi chúng tôi gặp những đoàn bà con, trẻ có, già có, chân trần lội bùn nối đuôi nhau đi xuống bản Pho 1 để nhận quà. Những bước chân vội vàng để kịp trở về bản trước khi trời tối vẫn không ngăn bà con ngoái đầu lại vẫy chào đoàn.

Đoàn cũng trao 1 máy tính, 1 máy in, hai quả bóng chuyền+ lưới và một USB 3G (cùng tài khoản trong USB) + 2 triệu đồng cho Đồn biên phòng Pa Tần. Anh Bùi Đắc Quyết- đồn trưởng đã rất cảm động khi đón nhận những món quà nói trên, anh cho biết : Đồn 303 mới thành lập nên cơ sở vật chất chưa có gì.

– Chiều tối, đoàn chúng tôi theo chân Trưởng đồn 303, xuống thăm bản Nậm Tiến, là bản gần nhất do đồn quản lý. Mặc dù bản Nậm Tiến không thuộc diện nghèo nhất  như bản Nậm Tần Xá mà chúng ta đã chọn để tặng quà, nhưng khi đến đấy chúng tôi thực sự cảm nhận được cái khó khăn của bà con nơi đây. Chỉ mới có 6 giờ tối thôi, mà cả bản đã chìm vào bóng tối do chưa có điện. Chúng tôi dò dẫm với chiếc đèn Pin để vào nhà anh Vàng A Sính – Phó bản Nậm Tiến. Mãi sau một lúc chúng tôi mới nhận ra hai khuôn mặt trẻ thơ ngồi cạnh mâm cơm, với ánh đèn pin yếu ớt trên tay bé gái. Bé gái một tay vừa soi đèn cho em ăn cơm, một tay tự xúc cơm cho mình. Trên mâm cơm gia đình của 1 phó bản chỉ có 3 món: luộc, kho, canh, tất cả đều chế biến từ đậu phụ. Dù sao, đấy cũng là gia đình may mắn nhất bản vì còn cơm để ăn.

Chúng tôi có dịp mục sở thị vất chất trong nhà anh Vàng A Sính, nhà không gì đáng giá, ngoài 2 cái giường nhỏ đóng sơ sài và 2 chiếc chăn bông ấm để trên. Quần áo nhăm nhúm rách tơi tả treo 1 nơi. Khang trang nhất vẫn là góc bếp, bát đũa úp tươm tất, giấy khen của trường tiểu học số 2 Pa Tần được dán thắng tắp trên tường.

Sau khi đoàn quay trở lại thị xã Lai Châu, trong khi chờ đợi chuyến xe đêm để trở về Hà Nội, các thành viên trong đoàn tự bỏ tiền túi mua bánh kẹo đến thăm bản Hon, dân tộc Lự, huyện Tam đường, cách thị xã Lai Châu tầm 17 Km.

– Mặc dù đã có thư cảm ơn từ Đồn BP Pa Tần nhưng chúng tôi xin được cảm ơn cụ thể hơn vì có lẽ hơn ai hết, chúng tôi hiểu những món hàng trên đây đều là mồ hôi, là tấm lòng của rất rất nhiều người. Xin được nói rằng, đây không phải sự đóng góp từ một tổ chức, không phải từ một công ty muốn đánh bóng tên tuổi nào đó, mà từ những bạn bè, anh chị (biết hoặc chưa biết mặt) gom góp từng chục nghìn qua Blog Hạnh Nguyên. Quần áo đợt này ở phía chị Siren chủ yếu từ Quận Tân Phú gửi ra. Trong đó, nhiều nhất là các trường MN Rạng đông, Hoa Thiên Lý, Thiên Ân… Đặc biệt, trường MN Hoa Anh đào (Q. Tân Phú) đã gửi khoảng vài trăm chiếc áo phông mới tinh, gói trong nilon. Chị Thanh Chung cũng góp cho đoàn toàn bộ phần thưởng cuộc thi của mình trên báo Tuổi trẻ. Đấy là sự góp tiền, bánh kẹo, góp công của Quyên, Nhượng, chị Anh Thơ, chị Tuyết Anh, Chị Hòa, chị Thi, của nhóm hưu trí bác Hội Tố, sự đóng góp máy tính, máy in của Cty Thiên An (do bạn học của Trường Giang xin). Cùng rất nhiều anh, chị, bạn đã gom những bộ áo quần nghĩa tình, mang đến tận cquan Hạnh Nguyên và đến nhà chị Thơ mà trong khuôn khổ bài viết này chúng tôi không thể liệt kê hết…Tất cả đã góp nên sự thành công của chuyến đi.

Nếu ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, có lẽ không có những cánh tay trên đây giúp chúng tôi hoàn thành công việc một cách suôn sẻ.

– Dưới đây là tổng hợp hình ảnh và số tiền quyên góp qua blog Hạnh Nguyên cho chuyến đi đến Pa Tần, Sìn Hồ, Lai Châu. Hy vọng những hình ảnh dưới đây là hình ảnh sống động phản ánh chân thực nhất sự vất vả mà các em có tên trên đây đã phải nếm trải trong lần đi này:

gian-kho

 

clip_image001

Chuẩn bị khởi hành từ Bộ chỉ huy đến đồn Pa Tần

clip_image002

ĐƯờng lên Pa Tần ngập ngụa thế này!

clip_image003

Hai lần hỏng xe dọc đường

clip_image004

Quyết định hạ hàng ở bản Pho 1

clip_image005

Kiểm hàng, chuẩn bị chia theo khẩu phần từng hộ gia đình

clip_image006

Phó bản đang chia gạo và muối, mì chính cho các hộ

clip_image007

Mỗi hộ được 20kg gạo, 0,5kg mì chính Vedan và 1kg muối i ốt

clip_image008

Người dân nhận gạo

clip_image009

Nhận muối, mì chính

clip_image010

Đoạn đường còn lại đến đồn Pa Tần sau khi đã phát hàng khủng khiếp thế này. Cả đoàn đành để xe ô tô lại bản Pho 1 và xin đi nhờ xe máy đến đồn

clip_image011

Trưởng đoàn Trường Giang trao máy tính+ máy in cho Trưởng đồn Pa Tần

clip_image012

Trao 2 triệu đồng cùng USB 3G

clip_image013

Em Huệ thay mặt cho cả đoàn trao bóng+ lưới cho đồn

clip_image014

Quyên- thành viên của đoàn đang phát biểu cảm tưởng tại buổi làm việc chính thức ở Đồn Pa Tần

clip_image015

Trưởng đồn Pa Tần thay mặt cho bà con viết thư cảm ơn đến tất cả các anh chị đã đóng góp công sức và chi phí của chuyến đi

clip_image016

Nhiều người không biết chữ phải điểm chỉ vào bản kí nhận gạo, muối, mì chính

clip_image017

Bữa cơm trong bóng đêm lụi khụi vì chưa có điện của gia đình phó bản

clip_image018

Vất vả nhưng vẫn có những bức ảnh đáng yêu của SV Nhượng khi đang tác nghiệp

(Trên đây là nhật kí quyên góp của Hạnh Nguyên. Vì nhiều gói việc nho nhỏ nên có thể em sai sót. Các anh chị nào còn thấy thiếu gì, góp ý để em sửa ngay ạ)

Cập nhật cụ thể danh sách ủng hộ qua Blog chị Anh Thơ:

Nguyễn Thị Hải – Tiếng Pháp lần 1:    200.000đ
2. Myself:                                                 500.000đ+quần áo
3. Cháu Hoa- Ứng hòa Hà nội;                Quần áo
4. Anh em ĐA+ĐL:                                 Quần áo+Giầy dép
5. Nguyễn Anh Tú – ĐHKHXHNV:         50.000đ
6. Tô Thị Hạnh-Trung tâm Ngoại ngữ:     100. 000đ
7. Vũ Ngọc Hà – BMNN ĐHKHTN:         Quần áo
8. T. M. H. – BMNN ĐHKHTN:               500.000đ
9. Lan Hương  (con Thầy Q. Hùng)          200.000đ
10. Đặng Toàn Thư – ĐHKHXHNV:        100. 000đ
11. Nguyễn Hồng Loan – TT Ngoại ngữ:  100.000đ
12. Phạm Thị Vinh – TT Ngoại ngữ:          100.000đ
13. Chị Yến CĐ Sư phạm Hà nội lần 1:     Quần áo
14. Siren TP HCM gửi đến (6/4):               5 bao tải to quần áo
15. Các trường Mầm non TPHCM (8/4)    9 bao+3 kiện quần áo
16. Em gái Ngô Minh Thu – Ứng hòa HN: 100.000đ
17. Gia đình Phan Hồng Giang + Nghĩa   : 3 kiện quần áo+đồ chơi
   ( Khoa học quản lý + Đại học văn hóa)
18. Chị Yến Cao đẳng Sư phạm HN lần 2: 200.000đ
19. Em Minh Ngọc-60 Kim Mã:                 Quần áo
20. Hà Hương- BMNN ĐHKHTN:             1 kiện quần áo
21. Nguyễn Thị Thùy Dương:                     3 bao+1kiện quần áo
  (21 Trần Văn Lan Cát bi Hải Phòng)
22. Nguyễn Thị Hải -Tiếng Pháp lần 2:  Ba lô+Giầy dép+Quần áo
23. Nguyễn Thị Tiến-Phòng chờ Nhân văn: Quần áo 
24. Nguyễn Hằng Ly- SVK54 Báo chí:         Quần áo
25. Bùi Kim Thu- Cty Tư vấn TKKTXD:      Quần áo
26. Nguyễn Thanh Tú- Cty Tư vấn TKKTXD: 5 kg gạo
27. Em Vân Anh-SV Trường Ngoại Thương:  7 chiếc áo vét nữ mới
28. Hoàng Kim Nhượng – SV K52 Báo chí:    1 bao quần áo
29. Đặng thị Oanh-K.Tâm lý ĐHKHNV: 21 quyển SGK lớp 8 mới

30. Hạnh Nguyên – BMTNN ĐHKHXHNV:   200.000đ

31. Tuyết Anh quyên góp mang đến:              1 bao to quần áo

32. Các trường mầm non TPHCM (17/4):    8 bao+1 kiện quần áo

33. Cháu Hải Hà – Hà nội;              Quần áo  + sách giáo khoa

34. Nhàn – Phòng chờ ĐHKHTN:                     Quần áo 

35. Vũ Thị Ninh-CB về hưu, ĐHKHXHNV:      50.000đ

36. Trịnh Tường Minh-BMTNN ĐHKHNV:  Quần áo

37. Đặng Toàn Thư – ĐHKHXHNV lần 2:      Quần áo

38. Nguyễn Bích Vân – SV K52 Báo chí:         Quần áo

39. Hoàng Kim Nhượng SV K52 Báo chí lần 2: Quần áo

40. Chị Nhung – Tổ 34/336 Nguyễn Trãi HN:    Quần áo

41. Nguyễn Thị Hải – Tiếng Pháp lần 3:              200.000đ

42. Lê Thị Hoàn – BMNN ĐHKHTN:                 Quần áo

Cụ thể danh sách ủng hộ từ Blog chị Tuyết Anh:

Myself: 1.000.000

Cháu Phúc: Quần áo

Đoàn Thị Hòa: 3.000.000

Nguyễn Phương Anh: 500.000

Nguyễn Sỹ Tuấn (con trai mẹ Tuyết): 50.000

Nguyễn Phong Thu: Quần áo

Nguyễn Thúy Hằng: Quần áo

Đào Xuân Thu: 500.000

Maia (con mẹ Hòa): 100.000

Trần Nữ Mai Thy: Quần áo

Nguyễn Minh Ngọc (60 Kim Mã, sinh viên trường Kinh Tế): Quần áo.

Nguyễn Phương Anh: Quần áo

Nguyễn Thùy Dương: Quần áo

Vũ Thu Hà:                   500.000

Phu quân của mình: Chịu trách nhiệm chuyên chở hàng hóa ra bến xe giúp.

Một lần nữa em xin thay mặt tất cả mọi người cảm ơn sự đóng góp nhiệt thành của các anh, các chị, các em, các bạn!

Hàng đến tay dân bản rồi

Anh Thơ, 3/5/2011

Dịp nghỉ lễ này mình không có tâm trạng đi đâu. Cả ngày mệt mỏi căng thẳng chỉ đến chiều nay khi em Nhượng gọi điện về mình mới cảm thấy nhẹ nhõm được đôi chút. Thế là chuyến đi của các em coi như đã thành công tốt đẹp.
Chiều qua mình có việc đột xuất phải đi vắng, gọi cho Quyên và Nhượng bảo phải đến lấy nốt ba thùng bánh kẹo trước một giờ ba mươi. Nhượng đến một mình đi xe buýt với ba thùng bánh kẹo tay ôm, lưng đèo ba lô làm mình ái ngại quá. Sau đấy trời còn mưa nữa làm mình càng lo cho em. Nhưng nhìn tác phong mhanh nhẹn tinh thần quả quyết của một cựu quân nhân toát ra từ nơi em mình cũng thấy yên tâm phần nào. Cầu mong cho các em thượng lộ bình an. Các chiến sĩ biên phòng cùng dân bản đang chờ các em đến làm nốt công đoạn cuối cùng : Trao quần áo, gạo, đường, mì chính đến cho bà con.
Xuất phát từ Hà nội khoảng 6 giờ chiều, vượt qua quãng đường khoảng 600 km, “nhóm bốn tên” Trường Giang, Quyên Summer, Kim Nhượng và bạn gái của Giang mình vẫn chưa rõ tên trưa nay đã đến được đồn biên phòng và cùng các chiến sĩ biên phòng đến địa điểm phân phát hàng cho dân bản. Nhượng bảo nhìn các em bé gầy còm tóc vàng hoe như đuôi ngựa đi mười mấy cây số đến sung sướng ôm gói mì chính giữ khư khư trông thương lắm. Bà con nghèo khổ  nhận được ít hàng rất phấn khởi. Tuy thế vẫn có người bảo sao nhà nước cho ít hàng thế. Em Nhượng  phải nói “Thưa bà con, đây không phải là hàng của nhà nước mà là của những người hảo tâm ở Hà nội và thành phố hồ Chí Minh gửi cho đồng bào đấy”. Mình đoán chắc họ cũng chẳng hiểu các nhà hảo tâm hay tâm huyết với họ là gì. Miễn là hàng đến tận tay bà con là mọi người vui rồi.
Nói chuyện với Nhượng mình thấy tâm trạng nhẹ nhàng đi đôi chút. Em vui lắm bảo cả đoàn đều mạnh khỏe được các chiến sĩ biên phòng chăm sóc chu đáo nên mọi người đều say sỉn, thậm chí bạn gái TG được chăm sóc nhiều nhất nên đến tận chiều vẫn chưa dậy được. Mấy năm rồi, giờ các chiến sĩ mới được chăm sóc một cô gái nên ai cũng nhiệt tình một cách đáng yêu như thế. Sự hy sinh thầm lặng của những chiến sĩ biên phòng thật đáng khâm phục. Họ dành cả tuổi thanh xuân của mình để gìn giữ biên cương của Tổ quốc. Họ dành cả tuổi trẻ để phục vụ bà con dân tộc. Người dân tộc chẳng tin cán bộ chính quyền, chỉ tin các chiến sĩ biên phòng vì họ thấu hiểu sâu sát và giúp đỡ bà con hết lòng. Các chiến sĩ biên phòng thật đa năng có thể chỉ bảo người dân cách canh tác trồng lúa hoa màu sao cho tốt, dạy cho trẻ em cái chữ, thậm chí cả chữa bệnh cho bà con. Ngay trong việc chuyển hàng cứu trợ cho bà con lần này, họ cũng hết sức nhiệt tình, bỏ công bỏ sức ra làm đường sá và chuyển hàng cho bà con không chút tính toán so đo. 
Không thể hình dung được nếu không có các chiến sĩ biên phòng, nếu không có những người như Hạnh Nguyên, Trường Giang, Siren và Kim Nhượng thì những người có lòng hảo tâm sẽ khó mà có thể nhìn thấy những gì họ trao gửi có thể đến tận tay những người họ muốn gửi tặng. Nhượng bảo các em chụp nhiều ảnh lắm. Mấy ngày nữa thôi mọi người sẽ được nhìn những hình ảnh sống động chan chứa tình người và sẽ thấy ấm lòng lắm đấy.